Tóm tắt: Tự phê bình và phê bình là nguyên tắc, là quy luật phát triển Đảng; là một trong những nội dung cơ bản của văn hóa đạo đức - văn hóa Đảng. Tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc này, Đảng mới thực sự trong sạch, vững mạnh, xứng đáng là một Đảng cách mạng, chân chính. Vì vậy, trong Di chúc, Hồ Chí Minh căn dặn: “Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”[1].

Di chúc được Chủ tịch Hồ Chí Minh viết trong thời gian dài. Tác phẩm là sự lắng đọng những suy tư lớn về các vấn đề căn cốt của cách mạng Việt Nam và cách mạng thế giới. Với tư tưởng giải phóng để phát triển, Người luôn coi giải phóng dân tộc là tiền đề, điều kiện để dân tộc vươn tới tầm cao mới. Vì thế, kế hoạch tái thiết đất nước sau chiến tranh là nội dung rất quan trọng trong Di chúc của Người. Với nội dung này, khả năng tiên liệu tương lai và sức sống trường tồn trong tư tưởng của Hồ Chí Minh một lần nữa được khẳng định.

Nâng cao đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên và mọi tầng lớp nhân dân ta là chiến lược lâu dài của Đảng ta, là yếu tố làm nên thắng lợi bền vững cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc, vì một nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Tác phẩm “Đạo đức cách mạng” của Chủ tịch Hồ Chí Minh là những chỉ dẫn quý báu về việc xây dựng nhân cách, phẩm chất và giá trị cao quý của người làm cách mạng, cũng là thông điệp về xây dựng một đảng cầm quyền liêm chính, trong sạch, vững mạnh, trí tuệ và bản lĩnh ngang tầm nhiệm vụ mà Tổ quốc và nhân dân giao phó.

  • Năm phát hành
  • Đang truy cập:9
  • Hôm nay: 339
  • Tháng hiện tại: 11636
  • Tổng lượt truy cập: 22546654